Tôi đã mất hàng năm trời suy nghĩ kinh doanh cà phê hay môi giới bất động sản? Nghề môi giới có vẻ phù hợp với tôi vì vốn ít, nhưng lại thấy mặc cảm với việc

sẽ bị xã hội gọi là “cò đất”. (Lê Minh)

48d345f76b-1-o-HCM-Business-Seafoods-progress-no-luc-Vuot-warehouse-b5f1-cc07-421c-bc4b-5350ffbee7d5

Tôi sinh ra ở một tỉnh lẻ, nhà có điều kiện bình thường. Tới Sài Gòn và thi đậu Đại học Kinh tế năm 2002, do không được định hướng và bản thân chưa biết mình thích gì, mạnh yếu ở điểm nào, nên tôi chỉ biết đăng ký vào một ngành nghe tên có vẻ “kêu kêu” và học.

Mọi thứ cứ tiếp diễn một cách bình thường, tôi học rồi ra trường với tấm bằng trung bình khá, kỹ năng yếu, trình độ tiếng Anh kém.

Sau khi ra trường 4 tháng, tôi cưới vợ, vốn là mối tình đầu thời đại học. Tôi cũng xin vào làm nhân viên kinh doanh cho một công ty. Vào làm được khoảng 3 tháng thì công ty gần như phá sản, nhân viên nghỉ việc gần hết, tôi cũng nghỉ luôn.

Trong thời gian này vợ tôi mang thai và ở nhà. Cuộc sống đi thuê nhà ở thành phố với chúng tôi lúc đó khá vất vả. Năm 2007 là thời điểm thị trường chứng khoán rất sôi động, người người lao vào đầu tư với hy vọng làm giàu nhanh, trong số đó có tôi.

Tôi lao vào đầu tư mà gần như không biết gì về tài chính, vừa làm vừa mò mẫm, hỏi những người đi trước tại sàn. Lúc được lúc mất, tôi đã bắt đầu hiểu thế nào là đầu tư và bắt đầu nghiện nó.

Bỏ đi làm và ngồi bám sàn cả ngày, tôi đã vay ngân hàng 100 triệu để đầu tư. Mặc dù nghiện chứng khoán nhưng thực ra tôi vẫn gần như một tay mơ, ra quyết định hoàn toàn theo cảm tính. Và điều gì đến đã đến, do không hiểu biết tôi đã đầu tư vào đúng lúc thị trường lên đỉnh nên khi thị trường lao dốc tôi đã lãnh đủ cho sự ngờ nghệch của mình.

Tôi thua lỗ tới 70% vốn đi vay. Với hoàn cảnh lúc đó, tôi đã phải xin bán đất ở quê để trả nợ ngân hàng. Đến giờ tôi vẫn còn nhớ như in hình ảnh mẹ tôi một lần đạp xe mang tiền xuống xã để nộp tiền lãi vay ngân hàng cho tôi. Thật đau đớn, xót xa và xấu hổ.

Sau vụ đó, tôi lại xin làm nhân viên kinh doanh cho một số công ty, nhưng cũng không làm được bao lâu vì tôi khó hòa nhập, cộng thêm bản tính lúc nào cũng muốn làm chủ, muốn giàu nhanh, không muốn làm thuê cho ai.

Trong thời gian đó tôi vẫn còn chút tiền đầu tư trên thị trường chứng khoán và tự đứng ra kinh doanh riêng trong hai lĩnh vực. Cho đến giờ tôi chỉ còn kinh doanh trong một lĩnh vực tại một cửa hàng và với một nhân viên bán hàng duy nhất. Sau khi trừ đi tất cả các chi phí, mỗi tháng tôi chỉ còn dư khoảng 6 triệu đồng. Và đó cũng là nguồn thu nhập duy nhất của tôi lúc này.

Hiện giờ đa số bạn bè cùng lớp đã ổn định, trong khi tôi vẫn đang lông bông chưa có định hướng rõ ràng. Sau 7 năm ra trường, tôi có kinh nghiệm đi làm nhân viên kinh doanh tổng cộng ở 6 công ty với chỉ khoảng 7 tháng làm việc. Hiện tại và nhiều thời gian trước nữa, tôi cứ ngồi ở các quán cà phê suy nghĩ về hướng đi, về nghề nghiệp phù hợp với bản thân để có thể định hướng rõ ràng và hành động thay đổi thực sự.

Nhưng đã hàng năm trời trôi qua, ngày này qua ngày khác, tôi vẫn luẩn quẩn ở các quán cà phê cả ngày để suy nghĩ mà vẫn chưa quyết đoán tìm được hướng đi nghề nghiệp phù hợp cho mình. Giờ đây tôi vẫn đắn đo suy tính nên kinh doanh cà phê hay môi giới bất động sản? Nghề môi giới bất động sản phù hợp với tôi vì vốn ít, nhưng tôi lại mặc cảm với việc sẽ bị xã hội gọi là “cò đất”.

Tôi cũng muốn đi chuyên sâu về nghề sales (học cao học) hay học tiếng Anh để sau này làm giáo viên cho các trung tâm (mặc dù hiện tại trình độ tiếng Anh của tôi đang rất tệ). Tôi muốn mình thực sự giỏi chuyên môn một nghề nào đó để trở thành nghề nghiệp chính đảm bảo cuộc sống.

Tôi đang rất bế tắc, thiếu quyết đoán, và có lẽ tôi đang phải trả giá vì điều đó và ngày càng tụt hậu lại so với bạn bè cùng trang lứa. Rất mong bạn đọc cho tôi những lời khuyên để tôi có thể thoát khỏi vòng luẩn quẩn này và có thể sớm tạo dựng được công việc ổn định lo cho gia đình.

Excerpt: http://kinhdoanh.vnexpress.net/

Sản Phẩm Bán Chạy